|
|
 |
 |
|
|
|
Nhà văn Nguyễn Minh Châu như thế đấy…
|
|
|
[04.02.2010 22:36]
Những người không gần gũi Nguyễn Minh Châu không thể nghĩ rằng, cái ông nhà văn đã viết nên những cuốn tiểu thuyết, những truyện ngắn thật hay, tỏ ra rất sắc sảo, từng trải, hiểu người, hiểu đời này lại rất lóng ngóng trong đời thường đến thế... |
|
Nghệ thuật sử dụng ánh sáng và bóng tối trong
|
[06.01.2010 06:02]
Ánh sáng và bóng tối vốn là hai phương diện quan trọng của cuộc sống, luôn luôn tồn tại bên cạnh nhau, bổ sung cho nhau. Trong hội họa, ánh sáng và bóng tối là một thủ pháp cơ bản được dùng để khắc họa con người và sự vật trong cuộc sống. |
|
Nguyễn Minh Châu sâu sắc và hồn nhiên
|
[24.12.2009 21:50]
Có lần, Nguyễn Minh Châu sang nhà tôi xúng xính chiếc blouson màu nâu nhạt. Anh hỏi vợ chồng tôi: "Ông bà thấy tôi mặc cái này thế nào? Bọn nhỏ nhà tôi chúng tỏ vẻ không ưng". Anh xoay trước, xoay sau, quay phải, quay trái để vợ chồng tôi quan sát phán xét Nguyễn Minh Châu từ lâu đã quan tâm xây dựng mối hòa hợp dân tộc, hòa hợp cộng đồng sau những năm tháng dài xung đột dữ dội. Lúc bấy giờ, nhận thức trong xã hội về vấn đề này còn nhiều mắc mớ khó thấy ra. Trong các sáng tác và tiểu luận của anh như: tiểu thuyết Miền cháy, Mảnh đất tình yêu, truyện ngắn Cỏ lau, Chiếc thuyền ngoài xa, tiểu luận Hòa đồng cùng nhân loại... anh đã dự báo, bày tỏ rất đậm điều này như một lời cầu nguyện tha thiết. Trong đời sống thường nhật cũng vậy. Một hôm anh đi dạo về, không về nhà ngay, mà tạt sang bên tôi, giọng nói và gương mặt thấm đẫm nỗi buồn. Anh kể, anh vừa chứng kiến cái chết thê thảm của ông già xích lô. Ông đang đạp xích lô thì lăn ra chết, ngay trước cổng Nhà máy In Tiến Bộ, phố Nguyễn Thái Học. Bà con lối phố lấy chiếc chiếu đắp cho ông, một đầu chiếu hở mái tóc bạc, một đầu hở đôi chân trần gầy guộc. Ông nằm trên vỉa hè cô quạnh bên mấy nén nhang tỏa khói cắm trên khúc thân chuối người hàng phố thắp cho... |
|
Hoàng Đức Lương - Quan niệm thi học và thơ
|
[19.12.2009 23:08]
Đoàng Đức Lương vốn người xã Cửu Cao, huyện Gia Lâm, trú quán tại làng Ngọ Kiều (Ngọ Cầu), nay là thôn Ngọ Cầu, xã Như Quỳnh, Gia Lâm, Hà Nội. Hiện chưa rõ năm sinh năm mất. Năm Mậu Tuất, niên hiệu Hồng Đức thứ 9 (1478), ông đỗ Đệ nhị giáp Tiến sĩ xuất thân (Hoàng giáp). Mười năm sau (1488) được cử đi sứ Trung Quốc cùng phái đoàn với Đàm Văn Lễ (1452-1505). Làm quan đến chức Tham nghị, Hộ bộ Tả thị lang. |
|
"Đàn ghi ta của Lorca" của Thanh Thảo dưới góc nhìn liên văn bản
|
[19.12.2009 22:49]
Theo lí thuyết văn học liên văn bản, bất cứ văn bản nào cũng là một liên văn bản, không phụ thuộc vào việc tác giả của văn bản có ý thức được điều đó hay không. Đọc Đàn ghi ta của Lorca, có thể thấy, mỗi từ, mỗi chi tiết, hình ảnh và cả hình tượng trung tâm trong đó đều là đầu mối của một quan hệ giao tiếp nghệ thuật rộng lớn, mà nếu thiếu tri thức về các văn bản (hiểu theo nghĩa rộng) có trước đó thì độc giả không thể cảm nhận được, hiểu được ý nghĩa của chúng. Lorca là nhà thơ như thế nào? Đàn ghi ta của ông có cái gì đặc biệt? Vầng trăng, yên ngựa, bước chân lang thang, tiếng hát nghêu ngao, bãi bắn, tấm áo choàng bê bết đỏ, giọt nước mắt vầng trăng trong đáy giếng, lá bùa cô gái di gan... là những cái gì đây? Đó có thể là những câu hỏi thầm vang lên trong tâm trí độc giả bình thường khi tiếp nhận bài thơ. Nếu không chịu bỏ cuộc trên hành trình giải mã văn bản này và quyết tìm tới những văn bản khác đã làm nền cho nó (theo sự chỉ dẫn của các câu thơ trong bài), độc giả sẽ thực sự được đền bù. Trước mắt chúng ta lúc đó sẽ là một thế giới thi ca chói loà của thiên tài Lorca, là bức tranh bi tráng về thân phận người nghệ sĩ trong một thời đại biến động như bão táp, là vẻ đẹp lung linh của nghệ thuật vượt lên trên mọi sự đe doạ của các thế lực bạo tàn, nguy hiểm. Từ những điều vừa thấy, nhìn ngược lại văn bản thơ đã tạo cơ hội mở rộng chân trời hiểu biết cho mình – bài Đàn ghi ta của Lorca của Thanh Thảo – ta sẽ nhận ra từ đây một sự cộng hưởng của những khát vọng sáng tạo, một khả năng nhập cảm sâu sắc vào thế giới nghệ thuật thơ Lorca, một suy nghiệm thâm trầm về nỗi đau và niềm hạnh phúc của những cuộc đời đã dâng hiến trọn vẹn cho cái đẹp. |
|
Bài thơ Tương Tư của Nguyễn Bính
|
|
|
[14.12.2009 11:45]
Thôn Ðoài ngồi nhớ thôn Ðông, Một người chín nhớ mười mong một người, Gió mưa là bệnh của trời, Tương Tư là bệnh của tôi yêu nàng, |
|
Tư tưởng nghệ thuật của Thạch Lam
|
[13.12.2009 11:02]
Mọi cái rồi sẽ trôi đi, riêng sự thật còn lại "Qua bao biến thiên lịch sử, qua bao chính kiến nghệ thuật tả hữu... dọc con đường từ 45, văn chương và tư tưởng về văn chương của Thạch Lam vẫn là một trong những giá trị còn lại". |
|
Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 15, 16, 17 [sau]
|
|
 |
 |
 |
Đăng nhập |
|
|
|
|
 |
 |
Lịch |
|
|
| Tháng Hai 2010 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| ≤ < ≡ > ≥ |
|
|
 |
 |
Sách Tham Khảo |
|
|
Cảm thụ và phân tích tác phẩm văn học 9
Trắc nghiệm và Tự luận Ngữ văn 9 - Tập 1
|
|
|